Chàng Lính cứu hỏa “cháy” với nghề Bartender

Tại Ngonista, chúng tôi tin rằng những câu chuyện đẹp nhất không chỉ đến từ những cái tên nổi bật, mà từ những con người thầm lặng nhưng đầy đam mê.

Tôi biết đến Sâu một cách rất tình cờ, qua một bài viết em chia sẻ trên Threads về lịch sử rượu mạnh. Một bài viết chỉn chu, sâu sắc và đầy cảm hứng, đủ để khiến tôi dừng lại và đọc hết. Điều khiến tôi chạm hơn là câu chuyện phía sau.
Sâu là một bartender, nhưng hiện đang tạm dừng công việc để thực hiện nghĩa vụ, trở thành lính cứu hỏa tại Tây Ninh trong hai năm.

Giữa lịch trình kỷ luật, em vẫn dành thời gian để học, để viết, để giữ kết nối với nghề. Và em có mong muốn để chia sẻ những câu chuyện về lịch sử rượu mạnh đến với độc giả của Ngonista. 

Câu chuyện của Sâu rất giản dị, rất con người nhưng nhắc chúng ta rằng: hoàn cảnh chưa bao giờ có thể làm giới hạn đam mê và ý chí của một con người. 

 Xin chào, mình là Gia Lĩnh, nhưng hầu hết mọi người đều gọi mình bằng một biệt danh khá dễ thương: Sâu.

Hiện tại mình 23 tuổi và đang phục vụ đất nước với vai trò lính cứu hỏa. Nhưng sâu bên trong, mình vẫn luôn giữ cho mình một ngọn lửa khác – ngọn lửa của niềm đam mê với nghề bartender. Hành trình đến với nghề của mình không quá dài, chỉ khoảng 3 năm, nhưng lại đủ sâu để mình nhận ra đây không chỉ là một công việc, mà là một thứ nghệ thuật mà mình thực sự muốn theo đuổi lâu dài.

Trước khi đến với quầy bar, mình từng là sinh viên ngành điện. Giống như rất nhiều người trẻ khác, mình từng rơi vào trạng thái khá mông lung – không thật sự biết mình thích gì, hợp với điều gì. Mình chọn ngành học đơn giản vì đó là một lựa chọn an toàn, một hướng đi mà mình có thể bước vào mà chưa cần phải hiểu rõ bản thân mình muốn gì. Mình vừa đi học vừa làm thêm trong lĩnh vực F&B, nhưng thời điểm đó mọi thứ với mình vẫn khá mơ hồ. Mình vẫn chưa tìm được điều khiến mình thực sự cảm thấy hứng thú đủ lâu.

Cho đến một buổi tối vào mùng 6 Tết năm 2022. Khi mọi người đang chuẩn bị quay lại guồng quay công việc sau kỳ nghỉ, mình có mặt ở Sài Gòn để chạy deadline cho công ty. Tối hôm đó, vì quá đói, mình quyết định đi dạo quanh khu trọ để tìm gì đó ăn. Trong lúc đi lang thang, mình rẽ vào một con hẻm nhỏ ở Phú Nhuận, và cũng chính tại đó mình lần đầu tiên bước vào một cocktail bar – Mellow Bar & Café.

Không gian nhỏ, quầy bar ấm, kệ rượu đầy ắp những chai với đủ màu sắc khác nhau. Ánh đèn vàng phản chiếu lên ly Martinez đỏ sậm, mùi tinh dầu cam thoang thoảng quanh miệng ly, một bộ phim hoạt hình cổ điển được chiếu trên tường phía sau quầy. Mọi thứ kết hợp lại tạo nên một cảm giác rất lạ – vừa gần gũi vừa cuốn hút. Nhưng điều khiến mình ấn tượng nhất không chỉ là đồ uống, mà là cách người bartender giao tiếp với khách, cách họ kể câu chuyện thông qua từng ly cocktail. Dù mình chỉ ngồi một mình, mình vẫn cảm nhận được sự kết nối rất rõ ràng.

Ngay lúc đó, một suy nghĩ xuất hiện rất rõ trong đầu mình:
“Mình muốn trở thành bartender. Mình muốn có một quán bar của riêng mình. Mình muốn đắm mình trong loại hình nghệ thuật này.”

Sau buổi tối hôm đó, ý nghĩ ấy không biến mất. Mình nghĩ về nó rất nhiều, tự hỏi liệu đây có chỉ là cảm xúc nhất thời hay không. Nhưng càng suy nghĩ, mình càng nhận ra mình thật sự muốn theo đuổi con đường này một cách nghiêm túc.

Trước đó không lâu, vào đầu năm 2021, mình đã quyết định rời bỏ công việc văn phòng – một môi trường khiến mình cảm thấy áp lực nhưng không mang lại nhiều động lực phát triển cá nhân. Khi bắt đầu định hướng theo nghề bartender, mình không có nhiều kinh nghiệm cũng như điều kiện tài chính để tham gia các khóa học chuyên nghiệp. Vì vậy mình chọn một cách chậm hơn nhưng phù hợp hơn với mình ở thời điểm đó: tự học.

Công việc đầu tiên mình chọn là phụ bếp tại một quán bia craft kết hợp cocktail. Trong quá trình làm việc, mình tận dụng mọi cơ hội để quan sát, học hỏi và hỏi thêm kiến thức từ các anh bartender cũng như những người có kinh nghiệm trong ngành. Ngoài giờ làm, mình đọc sách, tìm hiểu thông tin trên các nền tảng mạng xã hội và các website chuyên ngành để xây dựng nền tảng kiến thức cho mình. Quá trình này kéo dài gần một năm, và dù tiến chậm, mình cảm thấy mình đang đi đúng hướng.

Sau đó, mình có cơ hội gặp được người thầy của mình – anh Huy. Anh là chủ một quán bar nhỏ và cũng là người hướng dẫn cho những bạn muốn bước chân vào nghề. Tại đây mình bắt đầu học bài bản hơn, từ các kỹ thuật cơ bản như shake, stir, cách sử dụng dụng cụ, hiểu về các nhóm rượu, cấu trúc cocktail, vai trò của đá, sự cân bằng hương vị… Càng học mình càng nhận ra kiến thức trong ngành này rộng hơn mình tưởng rất nhiều. Mỗi lần học thêm một thứ mới, mình lại có cảm giác giống như quay lại những ngày đầu đại học – nhưng lần này mình chủ động và hào hứng hơn rất nhiều.

Trong thời gian làm việc, mình được trải nghiệm gần như đầy đủ các vị trí trong quầy bar và có cơ hội làm việc cùng nhiều anh chị đi trước trong nghề. Với mình, mỗi người đều là một người thầy theo một cách khác nhau. Người dạy mình kỹ thuật, người dạy mình cách làm việc, người dạy mình cách giao tiếp với khách, và có người dạy mình cách giữ được tinh thần làm nghề trong những ngày mệt mỏi.

Công việc bartender gần nhất của mình là tại Ciocan Lounge. Sau một năm đứng quầy, mình phải tạm dừng công việc khi nhận được giấy gọi thực hiện nghĩa vụ với vai trò lính cứu hỏa. Thời gian đầu, mình khá lo lắng rằng việc tạm ngưng 2 năm có thể khiến mình mất đi nhịp phát triển hoặc thậm chí làm nguội đi đam mê của mình. Nhưng nhờ sự động viên từ gia đình, bạn bè và người yêu, mình quyết định duy trì kết nối với nghề theo một cách khác: tiếp tục học và chia sẻ lại những gì mình biết.

Mình bắt đầu xây dựng các trang mạng xã hội để đăng tải kiến thức về rượu và lịch sử của các loại spirit – một phần kiến thức mà mình nhận thấy nhiều người thường bỏ qua hoặc cảm thấy khó nhớ, nhưng thực tế lại rất thú vị và giúp hiểu sâu hơn về nghề. Việc chia sẻ không chỉ giúp mình hệ thống lại kiến thức mà còn giúp mình giữ được sự kết nối với cộng đồng những người có cùng sự quan tâm.

Đối với mình, bartender không đơn thuần là pha chế đồ uống. Đó là sự kết hợp giữa kỹ thuật, sự sáng tạo và khả năng kết nối con người. Một ly cocktail không chỉ nằm ở công thức, mà còn nằm ở câu chuyện phía sau nó, trải nghiệm mà nó mang lại, và cảm giác mà người uống nhớ về sau đó.

Mình vẫn đang trên hành trình học hỏi mỗi ngày, từng bước tiến gần hơn đến mục tiêu có một quầy bar của riêng mình. Và nếu có một điều mình muốn chia sẻ, thì đó là: đôi khi điều khiến mình thực sự muốn theo đuổi không xuất hiện ngay từ đầu. Nhưng khi mình tìm được nó, mình sẽ nhận ra rất rõ – và khi đó, việc còn lại chỉ là kiên trì đi tiếp con đường mình đã chọn.

Subscribe to Ngonista

Stories, guides and events - delivered occasionally.